cất giấu một tấm chân tình

Nửa tối, Lý Ban đùng một phát tỉnh giấc, con quay lịch sự ở bên cạnh lại ko thấy Hà Phương đâu.
Con nhỏ bé rung rinh thót bản thân, cuống quýt vàng trườn xuống nệm đi tìm kiếm cô, tuy nhiên căn chống trọ tồi tàn tàn này nhỏ như vậy nhưng mà chẳng sao tìm kiếm được bóng Hà Phương.

Lý Ban vô nằm trong hoảng hồn bị vứt lại 1 mình, sau đó 1 hồi choáng choàng mới mẻ Open chạy lịch sự chống mò mẫm Đình Việt.
Cánh cửa ngõ được làm bằng gỗ rẻ rúng chi phí cơ hội âm ko chất lượng tốt, Lý Ban vừa vặn ấn định đem tay lên gõ thì lại nghe một vài giờ đồng hồ thở vội vàng láo độn kể từ bên phía trong truyền đi ra, thỉnh phảng phất còn tồn tại cả giờ cái nệm mộc lâu đời kêu lên ẽo ẹt tương tự như sở hữu nhiều người đang chuyển động phía trên.

Bạn đang xem: cất giấu một tấm chân tình

Lý Ban ko nên trước đó chưa từng những loại chuyện sở hữu tiếng động như vậy này, toàn thân thuộc c.hế.t sững như bị sét tiến công.
Hiểu được Hà Phương giờ đây đang được ở đâu, ngược tim Lý Ban chợt chốc như bị một mũi thương nhọn xuyên trực tiếp qua quýt, nó quá bất ngờ mà đến mức nên bụm mồm thiệt chặt mới mẻ ko thể kêu lên, nhức nhối kể từ vô tim từ từ lan cho tới từng thớ thịt, từ từ va cả vô lòng lòng.
Nó đứng ngóng ở cửa ngõ rất mất thời gian, rất mất thời gian, tuy nhiên ngóng mãi thì các giờ ẽo ẹt vẫn trước đó chưa từng ngừng lại.

Cuối nằm trong, Lý Ban đành lặng lẽ con quay người trở về chống.

Dù tiếp tục quấn chăn kín đầu tuy nhiên những tiếng động ân ái ấy vẫn ko thể nào là xua lên đường được, tương tự như vẫn kể từ căn chống ở bên cạnh xuyên trực tiếp qua quýt tai Lý Ban.
Nó ko Chịu nổi, cắm chặt môi khóc một trận ngon lành!
Lý Ban còn lưu giữ rất rõ ràng năm nó 12 tuổi tác, đang được đứng bên dưới khe suối giặt ăn mặc quần áo thì nhìn thấy sở hữu một vị chưng sĩ đem áo blouse Trắng vô thôn.

Dưới tia nắng dịu dàng êm ả vàng rộm của buổi ban trưa, khuôn mặt của những người ấy còn bùng cháy rực rỡ hơn hết vô vàn tia sáng sủa, vị chưng sĩ ấy đứng kể từ xa thẳm cười cợt với lũ trẻ con, cười cợt cả với Lý Ban, lượt thứ nhất vô đời, nó nhìn thấy một người dân có nụ cười cợt êm ấm cho tới thế, xúc cảm không còn thảy sự dịu dàng êm ả bên trên đời đều đặt điều bên trên người vị chưng sĩ đem áo blouse Trắng tê liệt.
Nó nghe quý khách ở vô thôn phát biểu người ấy là chưng sĩ Việt, chưng sĩ ở điểm ngôi trường tè học tập A Tứ.

Trước phía trên đã và đang vô thôn thật nhiều lượt tuy nhiên Lý Ban trước đó chưa từng gặp gỡ được, cũng chính vì buổi ngày nó nên lên rừng chặt củi.

Hôm tê liệt A Pá bị xót xa nên Lý Ban mới mẻ trong nhà, ko ngờ lại gặp gỡ được một chưng sĩ êm ấm như vậy, nhằm rồi từ thời điểm năm tê liệt đến tới tận giờ đây, ngược tim thuần khiết của một đứa trẻ con chỉ tiềm ẩn từng hình hình họa của anh ấy.
Nó cười cợt tít đôi mắt với anh, xẻn lẻn kính chào to: “Chào chưng sĩ Việt ạ”.
“Gọi chú Việt được rồi”.

Anh xoa đầu nó, bên trên người thông thoáng hương thơm tiệt trùng thật sạch sẽ, còn tồn tại hương thơm nhân tình kết nhẹ dịu thơm phức ngát.

Lý Ban trước đó chưa từng thấy ai có vẻ như ngoài thật sạch sẽ trong sạch như anh.
Sau tê liệt, chưng sĩ Việt còn cho tới thôn thật nhiều lượt, lượt thì trị bệnh dịch, lượt thì cho tới những căn nhà khích lệ mang đến con em mình tới trường.

Bác sĩ Việt phát biểu trẻ con con cái phải ghi nhận chữ, nên đi ra bạn dạng tới trường, rồi về sau còn đi ra thị xã và ganh đua Đại học tập, sở hữu văn hóa truyền thống và kỹ năng thì cuộc sống thường ngày tiếp tục chất lượng tốt xinh hơn.

Lý Ban cũng hào hứng mong muốn biết cuộc sống thường ngày chất lượng tốt đẹp mắt nhưng mà anh phát biểu là gì, liệu có phải là ngày nào là cũng khá được nhận ra chưng sĩ Việt ko, bèn năn nỉ u trong cả bao nhiêu mon trời.

Cuối nằm trong, u Lý Ban mới mẻ đồng ý mang đến Lý Ban thôi chặt củi nhằm tới trường.
Trường tè học tập A Tứ ko rộng lớn lắm, đa số đều là trẻ con con cái.

Đứa lớn số 1 9 tuổi tác, đứa nhỏ nhất 4 tuổi tác.

Lý Ban năm tê liệt 12 tuổi tác cũng coi như tiếp tục rộng lớn, ngồi bên trên lớp nằm trong lũ trẻ con bậu xậu bé cọc đặc biệt lạc lõng, không chỉ có vậy còn bị bao nhiêu đứa trẻ con trêu.
Lý Ban cứ suy nghĩ được tới trường là sự việc tốt, tối thiểu thì vừa vặn hoàn toàn có thể biết chữ, vừa mới được nom trộm chưng sĩ Việt ở bệnh xá mặt mũi tê liệt.

Nhưng anh đi kiểm tra sức khỏe bệnh dịch trong cả, không còn thôn này cho tới thôn không giống, chẳng bao nhiêu Lúc xuất hiện ở phía trên.

Lý Ban ko ngóng được anh, lại bị lũ nhỏ chọc nhiều vượt lên trước nên sau nhị mon tới trường cũng đưa ra quyết định ngủ ngang.

Đình Việt cho tới căn nhà khuyên răn bao nhiêu lượt tuy nhiên ko được.
Lý Ban nói: “Bác sĩ Việt, về sau đợi con cháu lên đường chặt củi sở hữu đầy đủ chi phí rồi, con cháu tiếp tục đi ra thị xã tới trường.

Ở tê liệt không có bất kì ai biết con cháu là ai, tiếp tục không có bất kì ai trêu chọc con cháu nữa”.
“Lý Ban, những em không hiểu nhiều chuyện, chỉ phát biểu đùa thôi.

Được tới trường mới mẻ là chuyện tốt”.
Nó nhấp lên xuống đầu, xẻn lẻn nom anh, chỉ phát biểu “sau này tiếp tục nỗ lực đi ra thị xã lên đường học”, Đình Việt phát biểu mãi ko được, ở đầu cuối đành bảo: “Làm gì thì thực hiện, tuy nhiên nên tới trường, phải ghi nhận chữ, lưu giữ không?”.
Lý Ban gật đầu thiệt mạnh: “Vâng ạ”.
Sau tê liệt, ngày nào là Lý Ban cũng lên gò chặt thiệt nhiều củi, kỳ vọng tiếp tục thay đổi được thiệt nhiều chi phí nhằm đi ra thị xã tới trường.

Thời gian dối trôi lên đường, chưng sĩ Việt vẫn vô thôn khám đường bệnh dịch, anh ngày càng đẹp mắt trai rộng lớn, thông thoáng rộng lớn, còn trừng trị dung dịch không lấy phí.

Mọi người đều quý mến anh, sở hữu bao nhiêu căn nhà còn tiến công giờ mong muốn gả đàn bà mang đến chưng sĩ Việt, tuy nhiên lượt nào là anh cũng chỉ nhấp lên xuống đầu, nói: “Em ấy còn nhỏ, còn nên học tập hành”.
Lý Ban hiểu đi ra, chưng sĩ Việt chê đàn bà căn nhà người tao nhỏ, còn không nhiều tuổi tác, ko xứng với anh.
Nó luôn luôn mong chờ một ngày nào là tê liệt bản thân tiếp tục rộng lớn, phát triển thành thiếu thốn phái nữ, chưng sĩ Việt cũng sẽ không còn nom nó như 1 đứa trẻ con con cái nữa.

Vào năm Lý Ban 15 tuổi tác, ở đầu cuối cũng có thể có kinh nguyệt lượt thứ nhất, khi vác một gùi củi to lớn về cho tới con cái suối, thấy đũng quần chảy tràn m.á.u, nó hoảng hồn hãi mà đến mức vứt luôn luôn cả gánh củi, ngồi phệt xuống khu đất khóc tu tu.
Lý Ban cứ suy nghĩ bản thân tiếp tục c.hế.t, tuy nhiên thời điểm này chưng sĩ Việt lại trải qua.

Anh nhận ra nó đang được ngồi khóc mặt mũi bờ suối mới mẻ chạy lại hỏi: “Lý Ban, làm thế nào thế?”
“Bác sĩ Việt, con cháu chuẩn bị c.hế.t rồi”.
Sắc mặt mũi anh bỗng dưng cứng lại, Đình Việt nom từng khung hình nó, thấy ngày tiết chảy nhiều ở quần mới mẻ hiểu đi ra nguyên do vì sao.
Anh lý giải mang đến Lý Ban biết kinh nguyệt là việc thay cho thay đổi tâm sinh lý của đàn bà, ngẫu nhiên cô nàng trưởng thành và cứng cáp đều trải qua quýt tiến độ vì vậy.

Sau Lúc sở hữu kinh nguyệt, sẽ tới tiến độ mới lớn, khung hình tiếp tục to lớn phổng phao rộng lớn, còn hoàn toàn có thể có bầu.

Vì vậy, anh phát biểu Lý Ban kể từ giờ nên sở hữu trách móc nhiệm nhiều hơn nữa với bạn dạng thân thuộc, trước đôi mắt chớ cuống quýt lấy ck sinh con cái, phải kê việc học tập lên trước.
Nghe vậy, Lý Ban mới mẻ ngừng khóc, nó ngỏ to lớn đôi mắt nom Đình Việt: “Chú Việt, con cháu sở hữu kinh nguyệt tức thị kể từ giờ tiếp tục hoàn toàn có thể sở hữu em nhỏ bé được sao?”.
Anh gật đầu, ánh nhìn vô nằm trong bình thản: “Đúng thế”.
“Ồ”.

Vẻ mặt mũi Lý Ban tức thì đỏ hỏn lên, thiệt sự mong muốn chất vấn ‘Vậy con cháu hoàn toàn có thể sinh con cái mang đến chưng sĩ Việt không?’, tuy nhiên lại hoảng hồn anh chê nhỏ, ở đầu cuối đành ngoan ngoãn ngoãn nói: “Cháu biết rồi, cảm ơn chú Việt ạ”.
Đình Việt cười cợt cười cợt, anh lấy một không nhiều bông gạc và một chai nước suối muối hạt đem mang đến Lý Ban, bảo nó người sử dụng tạm thời những loại này rồi trở lại chất vấn u.

Lý Ban nhận đồ dùng của anh ấy, gật đầu thiệt mạnh: “Vâng ạ”.
Lý Ban lưu giữ rõ ràng chu kỳ luân hồi kinh của tớ, nó kiểm đếm được tiếp tục trải qua quýt 4 lượt bị kinh nguyệt, cho tới lượt loại 5 thì sở hữu một đoàn người cho tới căn nhà, đem theo đuổi thật nhiều các loại bánh kẹo và ăn mặc quần áo đẹp mắt, phát biểu là kẻ của ngôi trường nội trú ngoài thị xã cho tới đón học viên sở hữu ĐK trở ngại cho tới ngôi trường nhập học tập.
Mẹ Lý Ban nghe phát biểu chúng ta tiếp tục nuôi ăn ở, còn mang đến chi phí đem về thì đặc biệt mừng.

Lý Ban lâu ni cũng luôn luôn mong chờ được đi ra thị xã tới trường, nghe vậy thì ko suy nghĩ ngợi nhiều tiếp tục tức thì tức thì đồng ý, còn ghi chép lại một bức thư gửi chưng sĩ Việt, phát biểu là nó sẽ bị nộp được làm hồ sơ van lơn học tập rồi, số củi bán tốt cũng đầy đủ ở trọ tại trường ngoài thị xã, hứa với chưng sĩ Việt tiếp tục học tập thiệt chất lượng tốt trở lại.
Thế tuy nhiên Lý Ban ko thể ngờ được, ở đầu cuối con xe tê liệt ko chở nó cho tới thị xã nhưng mà lên đường trực tiếp cho tới biên thuỳ, khi chính thức qua quýt sông, Lý Ban mới mẻ biết nó sẽ bị rớt vào tay lũ buô.n người.
Lý Ban hoảng hồn cho tới nỗi run rẩy lên lập cập, liên tiếp gào khóc cầu van lơn tuy nhiên bọn bọn chúng đ.ánh đ.ập đặc biệt man rợ, bên trên người nó ko kiểm đếm được từng nào vết phin, cũng ko kiểm đếm được ăn từng nào loại tát.

Khi tê liệt Lý Ban chỉ là một trong những đứa trẻ con 15 tuổi tác, thân thuộc thể nhỏ nhỏ bé ko phản kháng lại được lũ người gian ác tê liệt, đành nên khuất phục nhằm bọn bọn chúng đem qua quýt biên thuỳ.
Nó bị bịt đôi mắt đem vào vô một thị xã, nghe quý khách phát biểu tê liệt là nơi anh Lý nhận sản phẩm.

Lý Ban bị trói ở thân thuộc sảnh, Lúc một người cho tới mua sắm đòi hỏi ngỏ bịt đôi mắt để xem thiệt kỹ mặt mũi nó, Lý Ban mới mẻ thấy khu vực này thiết thân núi, một quần thể căn nhà thoáng rộng xây loại cũ của Trung Quốc.

Người nam nhi chột đôi mắt ngồi ở ghế bên trên bậc thềm đó là anh Lý.
Anh Lý rao buôn bán Lý Ban vị tám ngàn tệ, vị sát 30 triệu chi phí nước Việt Nam.

Mới đầu cũng có thể có bao nhiêu người nam nhi ko lấy nổi phu nhân ở thôn không giống cho tới coi, tuy nhiên Lý Ban vừa vặn gầy nhom vừa vặn hốc hác, bọn bọn chúng hoảng hồn nó ko thực hiện nổi việc căn nhà nên ko lựa chọn.

Cuối nằm trong chỉ mang tên lỗ mãng Trần Cương rộng lớn 40 tuổi tác vẫn ko lấy được phu nhân, thấy không có bất kì ai cần thiết con cái nhỏ bé thương hiệu là Lý Ban mới mẻ phát biểu với anh Lý:
“Anh Lý, không tồn tại ai lấy thì nhằm em lấy mang đến.

Mẹ em trong năm này giục lấy phu nhân đẻ con cái vượt lên trước, nhưng mà em xấu xí thế này, ve vãn cô nào thì cũng ko được”.
Anh Lý cười cợt nhạt: “Nó nhỏ như vậy, mi lấy sở hữu hoảng hồn nghịch ngợm c.hế.t nó không?”
Trần Cương xoay đầu liếc Lý Ban đang được run rẩy rẩy tựa vô cột, khẽ liếm môi: “Thì em thực hiện nhẹ nhàng vậy.

Không thực hiện nó c.hế.t là được chứ gì”.
Cuối nằm trong, anh Lý buôn bán Lý Ban mang đến Trần Cương với giá chỉ 5 vạn, vị 16 triệu chi phí nước Việt Nam.

Trần Cương sau thời điểm trả hoàn thành chi phí thì cuống quýt vàng chạy cho tới dỡ thừng thừng mang đến Lý Ban, bế con cái nhỏ bé về căn nhà.
Mẹ Trần Cương là một trong những bà già nua nhiều tuổi tác, đôi mắt nhòa.

Thấy Trần Cương ôm Lý Ban về còn tưởng bế đứa nhỏ bé nào là, ngay tắp lự lấy thanh hao quét tước căn nhà tiến công hắn: “Thằng ngu này, tao tiếp tục phát biểu mi lấy phu nhân về căn nhà.

Sao mi lại lên đường nhặt đứa trẻ con về phía trên hả?”
Trần Cương to lớn đầu vẫn bị u tiến công ngay tắp lự nhảy dựng lên: “Mẹ, đó là phu nhân con cái mới tậu về đấy”.
“Gì cơ?”.

Mẹ hắn trợn đôi mắt chất vấn.
“Hơi nhỏ, tuy nhiên kể từ từ tiếp tục rộng lớn nhưng mà.

Mẹ chớ nơm nớp, nghe phát biểu con cái nhỏ bé này còn có kinh nguyệt rồi.

Chắc đẻ con cái được rồi”.
Mẹ Trần Cương ko ưng ý Lúc nam nhi đem về đứa trẻ con thế này, tuy nhiên Trần Cương kể từ nhỏ tiếp tục xấu xí xí, lại theo đuổi anh Lý, những cô nàng vô trấn đều hoảng hồn hắn nên chẳng ai dám lại sát.

Mẹ hắn hoảng hồn con cái bản thân ế phu nhân, ở đầu cuối đành nhằm Lý Ban ở lại, dạy dỗ nó cơ hội đáp ứng Trần Cương.
Lý Ban nghe bao nhiêu chuyện tế nhị thì không hiểu nhiều, u hắn lại đem mang đến nó một lọ dầu, bảo lần thứ nhất thì cứ bôi tính năng này vô, tiếp tục thoải mái rộng lớn.

Lý Ban hoảng hồn mà đến mức teo rúm lại, liên tiếp nhấp lên xuống đầu: “Không đâu, ko, ko muốn”.
Tất nhiên, ở vị trí này mặc dù con cái nhỏ bé mong muốn hay là không cũng vẫn nên thực hiện.

Đêm ấy Trần Cương nốc rượu say về căn nhà, vừa vặn trèo lên nệm tiếp tục bao bọc lấy Lý Ban, bàn tay lỗ mãng nắn bóp ngực nó: “Nhỏ quá”.
Lý Ban vừa vặn khóc vừa vặn choáng choàng đẩy tay hắn: “Đừng nhưng mà.

Cháu van lơn chú, buông tha mang đến con cháu lên đường.

Cháu van lơn chú”.
“Nhóc con cái, chớ khóc”.

Trần Cương sử dụng tay sót lại xoa mặt mũi con cái bé: “Chú tiếp tục cư xử chất lượng tốt với con cháu.

Ngoan ngoãn sinh mang đến chú một đứa nam nhi, năm tiếp theo chú tiếp tục đem con cháu lên thành phố Hồ Chí Minh mua sắm quần áo”.
“Không…”.
Trần Cương sở hữu rượu vô ko thể tự động căn nhà, Lý Ban lại yếu ớt hoảng hồn hãi thế tê liệt, càng khiêu khích d.ục vọng bên trên người hắn.

Hôm ấy, Trần Cương vừa vặn thực hiện vừa vặn gạ dành riêng Lý Ban, còn tự động tay bôi dầu mang đến nó, Lý Ban còn vượt lên trước nhỏ, ko thể tiêu thụ sự to lớn rộng lớn của Trần Cương, ở đầu cuối bị chảy thật nhiều ngày tiết.

Trần Cương cũng thương tình, tối ấy chỉ thực hiện 1/2, đợi đến tới tận nửa mon sau mới mẻ thực hiện lượt loại nhị.
Thời gian dối trong nhà Trần Cương, mái ấm gia đình hắn cư xử với Lý Ban rất tuyệt.

Xem thêm: concentrate đi với giới từ gì

Mẹ hắn dạy dỗ Lý Ban những phương pháp để chiều lòng nam nhi, còn tự động tay đan áo len ấm mang đến Lý Ban.

Trần Cương cũng khá thương cảm cô phu nhân nhỏ này, lượt nào là ra đi ngoài về cũng mua sắm mang đến Lý Ban ăn mặc quần áo đẹp mắt, tuy nhiên Lý Ban vẫn ko quí hắn, nó vẫn nhức đáu mong muốn về quê nhà gặp gỡ u và những em, còn tồn tại chưng sĩ Việt, do đó mới mẻ chạy trốn bao nhiêu lượt.
Tuy nhiên, thị xã này vượt lên trước nhỏ, đâu đâu cũng có thể có tai đôi mắt của anh ấy Lý.

Lý Ban ko chạy bao xa thẳm đã trở nên bọn bọn chúng bắt về rồi phú lại mang đến Trần Cương.
Lần thứ nhất Trần Cương vẫn còn đó mượt mỏng manh gạ dành riêng Lý Ban, cho tới lượt loại nhị, loại tía thì hắn chính thức tức giẫn dữ, sai người xích Lý Ban ở vô chống.

Lý Ban khóc ngán chê lại tuyệt thực, ở đầu cuối Trần Cương ko nỡ nhằm cô phu nhân nhỏ của tớ c.hế.t đói, lại dẫn Lý Ban vào quán cơm trắng cuối trấn gạ dành riêng.

Đêm tê liệt quay trở lại, Trần Cương đè Lý Ban lên nệm thực hiện đi làm việc lại vô số lượt, hắn thì thì thầm mặt mũi tai Lý Ban, phát biểu nên nỗ lực nhanh chóng sinh con cái.

Có con cái rồi, Lý Ban sẽ không còn chạy nữa.
Lý Ban nằm tại bên dưới người hắn khóc rưng rức, tuy nhiên thân thuộc thể vẫn bị đoạt được.

Lý Ban ôm chặt lấy Trần Cương, tưởng tượng đi ra người bên trên là chưng sĩ Việt, toàn thân thuộc chợt chốc như sở hữu xúc cảm bị thủy triều tiến công cho tới, không ngừng nghỉ run rẩy lên.
Nó vẫn lưu giữ rõ ràng, nệm trong nhà Trần Cương thật nhiều tối vẫn vang lên những giờ ẽo ẹt, ẽo ẹt, tương tự như nệm ở căn chống ở bên cạnh.
Nhưng không mong muốn, người nằm tại bên trên tê liệt ko nên là nó nhưng mà là Hà Phương.

Chị gái xinh đẹp mắt và trưởng thành và cứng cáp ấy mới mẻ là kẻ hoàn toàn có thể thực hiện với chưng sĩ Việt.
Chắc hẳn, tối ni chị ấy tiếp tục niềm hạnh phúc rộng lớn nó cả trăm lần!
***
Tờ nhòa sáng sủa, những tiếng động thở vội vàng vô căn chống tê liệt mới mẻ kết thúc giục.

Đình Việt rút đi ra, ôm Hà Phương mượt như cọng bún nằm ở ngắn ngủi lại bên trên cái nệm lâu đời.
Anh mạnh mẽ rộng lớn cô suy nghĩ, dường như không thực hiện thì thôi, Lúc thực hiện rồi thì hệt như mãnh thú, chẳng sao tạm dừng được.

Hà Phương bị giầy vò mà đến mức thở hào hển, không thể mức độ lực đưa vào lòng anh.

Nhưng Đình Việt chỉ ôm cô một khi rồi vùng dậy.
Hà Phương uể oải hỏi: “Làm hoàn thành rồi ấn định chạy đấy à?”.
Anh tương đối khôi hài, ko đáp, chỉ lên đường trực tiếp vô chống tắm, lát sau bên phía trong tê liệt truyền đi ra giờ nước chảy róc rách nát.

Hà Phương bị thực hiện ồn ngay tắp lự chửi bậy một giờ, cái brand name chưng sĩ này, thực hiện tình hoàn thành rồi nhưng mà vẫn thật sạch sẽ vì vậy, sạch sẽ mang đến ai coi chứ?
Một lát sau, giờ nước chảy mới mẻ tạm dừng, Đình Việt cố gắng một cái khăn rét đi đi lại lại nệm, cảnh giác vệ sinh sạch sẽ mang đến cô.
Hà Phương trước đó chưa từng gặp gỡ được người nam nhi nào là tráng lệ so với tình một tối vì vậy, cũng chưa xuất hiện ai trân trọng cô mà đến mức sau thời điểm thực hiện còn tự động tay vệ sinh cọ cả những điểm khó khăn phát biểu của phụ phái nữ như anh.

Bất giác nhị chân ngay tắp lự rụt lại.
Cô đỏ hỏn mặt mũi, hoảng sợ đáp: “Không cần thiết, nhằm tôi tự động làm”.
“Còn mức độ à?”.

Anh cười cợt nhạt nhẽo, vẫn không ngừng nghỉ tay.

Hà Phương nghe đi ra hàm ý trêu chọc của anh ấy, tai cũng rét bừng.
Cô kéo anh lên ở cạnh bản thân, lấy chăn phủ lên cả nhị, tiếp sau đó bàn tay lại lượt mò mẫm sờ xuống bên dưới.

Lúc này, loại tê liệt tiếp tục không thể rắn rỏi nữa vẫn to lớn rộng lớn, cố gắng vô xúc cảm đặc biệt mềm mại và mượt mà, lại sở hữu chút khôi hài.
Đình Việt đè tay cô lại: “Yên nào”.
Hà Phương tủm tỉm, người sử dụng bàn tay sót lại lượt mò mẫm lên tay anh, Đình Việt tưởng cô vẫn mong muốn càn quấy, ấn định mắng, tuy nhiên lại nghe giờ Hà Phương nói: “Bác sĩ Việt, đồng hồ thời trang của anh ấy đâu rồi?”.
Anh tương đối sửng sốt, ngẩn đi ra vài ba giây mới mẻ hắng giọng: “Cất rồi”.
“Nói dối”.

Cô chu môi, nom anh chằm chằm: “Lúc ở cửa ngõ tiệm ăn mặc quần áo, anh ko buôn bán sắc nhưng mà là buôn bán cái đồng hồ thời trang tê liệt nên không?”.
Đình Việt tức thời cũng ko biết phát biểu sao, cũng chính vì khi tê liệt nhị người đều không tồn tại chi phí, anh ko nỡ nhằm Hà Phương ăn diện rách nát rưới, không tồn tại nệm ngủ lại nhịn đói nhịn khát, do đó mới mẻ đem mang đến bà căn nhà tiệm ăn mặc quần áo cái đồng hồ thời trang tê liệt.
Vốn suy nghĩ bao nhiêu ngày qua quýt cô ko chất vấn vì như thế ko nhằm ý, cho tới giờ mới mẻ biết, trước đó chưa từng sở hữu chuyện gì lọt được đôi mắt người phụ phái nữ này.
Anh buông tay thoát ra khỏi tay cô, nhằm đem cô thực hiện càn nắn bóp lộn xộn.

Đình Việt bao bọc lấy cô vô lòng: “Em tiếc à?”
“Ừ, tiếc chứ.

Chiếc đồng hồ thời trang tê liệt mua sắm kiên cố rất nhiều tiền”.

Hà Phương thở dài: “Người ở phía trên chắc hẳn rằng ko nom đi ra độ quý hiếm của chính nó, chẳng qua quýt là chúng ta chỉ bị mải miết hoặc trước vẻ đẹp của anh ấy nên mới mẻ đồng ý mua sắm thôi”.
Anh tương đối buồn cười: “Tối ni tôi buôn bán sắc rồi đó, em trả chi phí mang đến tôi lên đường nhằm tôi lên đường chuộc đồng hồ”.
Hà Phương trợn mắt: “Tôi buôn bán sắc mang đến anh thì sở hữu.

Anh coi, cô nàng vừa vặn rồi đáp ứng 150 ngàn một tối.

Người cô tao kiên cố ko đẹp mắt vị tôi, khi thực hiện cũng ko kiên cố năng nổ như tôi.

Bác sĩ Việt, vừa vặn rồi tôi kêu cho tới khan xuống đến cổ, anh cũng hưng phấn như vậy, anh chớ chối là tôi đáp ứng ko chất lượng tốt nhằm quỵt chi phí đâu nhé.

Mau trả chi phí mang đến tôi đi”.
Anh lườm cô một chiếc cháy mặt: “Đổi Trắng thay cho trắng và đen trợn, chiếc miệng này xứng đáng bị vá lại”.

Rõ ràng tiếng phát biểu của Hà Phương vừa vặn vô lý vừa vặn trực tiếp thắn, tuy nhiên anh ko thấy tức giẫn dữ, ngược lại, còn thấy thân quen rồi, cô ko phát biểu thì ko thấy vui sướng, thế mới mẻ khôi hài.
Hà Phương cong môi rúc ráy vô ngực anh, ôm anh thiệt chặt, cả nhị người không có bất kì ai thủ thỉ nữa, chỉ lạng lẽ nghe giờ tim đập của nhau.

Một khi rất mất thời gian tiếp sau đó, cô mới mẻ hỏi: “Mệt không?”.
“Nghĩ tôi yếu ớt ớt thế à?”.
“Cũng phải”.

Cô gật đầu: “Bác sĩ Việt, nếu như cứ thế này thì tôi sẽ không còn rời xa anh được mất”.
“Thế thì chớ tách xa”.

Anh đáp một cơ hội dứt khoát, tiếng không nhiều ý nhiều.
Lần này, Hà Phương lạng lẽ thiệt lâu, thiệt lâu, cho tới Lúc ở phía bên ngoài tiếp tục phổ biến gà gáy và giờ lục lạc trườn kêu, cô mới mẻ lờ lững rãi nói: “Từ trước đến giờ tôi trước đó chưa từng kiên trì với chuyện gì ngoài ghi chép sách, chưng sĩ Việt, anh là kẻ tôi theo đuổi xua đuổi lâu nhất.

Hy vọng, tất cả chúng ta tiếp tục ở cùng cả nhà thiệt lâu.

Ít nhất là cho tới Lúc cả nhị nằm trong ngán nhau”.
Đình Việt vuốt tóc cô, ko đáp, chỉ nói: “Hà Phương, ngủ đi”.
Cô đưa vào ngực anh: “Ừ, ngủ thôi”.
Hai người ngủ cho tới trưa ngày ngày sau mới mẻ tỉnh dậy, ăn mặc quần áo Hà Phương đã trở nên anh xé xờ xạc, đành nên đem áo sơ-mi của Đình Việt về chống.

Cô vừa vặn lao vào tiếp tục thấy Lý Ban đang được ngồi trước bệ hành lang cửa số nom xuống lối.
Hà Phương cũng ko lý giải tối qua quýt bản thân lên đường đâu, chỉ nói: “Đói chưa?”
Lý Ban xoay đầu lại, thấy bên trên cổ Hà Phương sở hữu bao nhiêu vết hít đỏ hỏn thẫm, ko nhịn được cảm nhận thấy đặc biệt nhức lòng.

Nhưng nó vẫn gượng gạo gạo nặn đi ra một nụ cười: “Em ko đói.

Tối qua quýt ăn nhiều rồi mà”.
“Chịu khó khăn ở phía trên thêm thắt bao nhiêu ngày, lúc nào tìm kiếm được anh Lý, tôi và chưng sĩ Việt tiếp tục đem em về Việt Nam”.
“Chị Phương, chị mò mẫm anh Lý làm cái gi thế?”.
“Hỏi chút chuyện”.

Hà Phương vấn đáp qua chuyện, tiếp sau đó lên đường trực tiếp vô chống tắm tắm cọ.
Lát sau cô ra đi, Lý Ban vẫn lạng lẽ ngồi bên trên bệ hành lang cửa số.

Hà Phương ko nhằm ý cho tới nó, đi ra trước cửa ngõ chống giũ giũ tóc, bao nhiêu giọt nước rơi xuống sàn, ướt đầm một mảng nền căn nhà lâu đời.
Lý Ban nom một khi mới mẻ nói: “Chị Phương”.
“Ừ”.
“Em suy nghĩ đi ra khu vực của anh ấy Lý rồi”.
Động tác của Hà Phương tương đối khựng lại, cô cau mi ngước lên nom Lý Ban, mong muốn coi sắc mặt mũi nó.

Ngày hôm tê liệt vẫn cố định phát biểu bản thân ko lưu giữ, giờ đùng một phát lại bảo suy nghĩ đi ra, Hà Phương ko thể ko nghi hoặc.
“Ở đâu?”.

Cô chất vấn.
“Em ko nhận ra, tuy nhiên bất ngờ suy nghĩ đi ra, hồi tê liệt khi Trần Cương mới mẻ chở em ra phía bên ngoài được khoảng chừng nửa phút thì nghe phổ biến trẻ con ơi ới gọi nhau nhảy xuống bơi lội.

Em suy nghĩ kiên cố sát khu vực anh Lý nên sở hữu hồ nước nước hoặc con cái suối nào là đó”
“Ở trấn sở hữu hồ nước hoặc suối không?”
“Nhiều lắm”.

Lý Ban ngẫm suy nghĩ vài ba giây rồi đáp: “Có bao nhiêu loại hồ nước, suối thì sau núi mới mẻ sở hữu.

Nhưng kể từ khi xe cộ chính thức tiếp cận Lúc tạm dừng chỉ ở mức 15 phút thôi.

Thế nên chị Phương, em suy nghĩ quần thể căn nhà anh Lý ở cuối trấn, sát núi”.
Hà Phương đứng trực tiếp dậy, ngừng hoạt động lại rồi đi đi lại lại sát Lý Ban, trong cả cả quy trình cô đều nom chằm chằm con cái bé: “Lý Ban”
“Vâng”
“Sao đột nhiên em lại mong muốn phát biểu mang đến tôi biết?”.
Lý Ban biết bản thân ko thể qua quýt được ánh nhìn sắc bén của những người phụ phái nữ này, đành phát biểu thật: “Tối qua quýt em sở hữu đi tìm kiếm chị”.
Hà Phương liếm răng, ko đáp tiếng.
Lý Ban lại nói: “Em sở hữu lịch sự chống chưng sĩ Việt, những gì ko thể nghe, em cũng nghe thấy không còn.

Chị Phương, chị lanh lợi thế kiên cố cũng nom đi ra rồi”.

Nó cụp đôi mắt, khi lâu sau mới mẻ phát biểu thêm 1 câu: “Em quí chú ấy”.
“Ừ”.

Cô ko mang đến chủ ý gì.
“Nhưng vì như thế người chú ấy quí là chị, do đó nếu như chị mong muốn mò mẫm đi ra khu vực của anh ấy Lý thì chú ấy cũng tiếp tục thực hiện từng phương pháp để chung chị thôi”.

Lý Ban cười: “Em thì không đảm bảo thượng mà đến mức mong muốn chung khắp cơ thể nhưng mà chú ấy quí, tuy nhiên nếu như chị gặp gỡ được anh Lý sớm thì nhị người cũng tiếp tục về nước sớm, khi tê liệt em cũng tiếp tục sớm được về nhà” .
“…”
“Nhưng chị Phương, em nên nhắc mang đến chị lưu giữ, anh Lý là một trong những người đặc biệt gian nguy.

Lúc ở tê liệt em tiếp tục thấy ông tao g.iế.t người.

Cho nên ngày hôm nay em phát biểu mang đến chị biết quần thể nhà đất của ông tao cũng chỉ van lơn chị một việc”.
Hà Phương khẽ nhướng mi, biết Lý Ban ấn định phát biểu gì thì tuy nhiên ko ngỏ mồm thay cho con cái nhỏ bé.

Một lát sau, ở đầu cuối Lý Ban cũng thốt đi ra một câu: “Chị mong muốn mò mẫm anh Lý thì nên lên đường 1 mình.

Xem thêm: cách sử dụng google drive

Hỏi hoàn thành, nếu như còn sinh sống thì quay trở lại phía trên.

Còn nếu như không sống…”
Hà Phương ko đợi nó phát biểu không còn tiếp tục lên tiếng: “Cảm ơn.

Nếu tôi không thể sinh sống, anh ấy cũng sẽ không còn quí em”.