bài thơ về quê hương ngắn

messenger

Thiều Hoa » Blog » Thơ hay » TOP 55+ bài xích thơ về quê nhà, giang sơn tràn ngập miền kí ức

Bạn đang xem: bài thơ về quê hương ngắn

Cùng Thieuhoa share TOP 55+ bài xích thơ về quê nhà, giang sơn hoặc, ý nghĩa sâu sắc tại đây nhằm sinh sống lại với những miền kí ức ko thể nào là quên chúng ta nhé !

Ai cũng có thể có cho bản thân một miền quê yêu thương vết tiếp tục ghi lại những miền kí ức tuổi tác thơ ko thể nào là quên nhằm từng khi xa xăm quê lòng tao lại bổi hổi, xao xuyến. Quê mùi hương luôn luôn là mối cung cấp hứng thú vô tận nhằm những tâm trạng thi đua sĩ sáng sủa tác nên những bài xích thơ về quê nhà, giang sơn hoặc, ý nghĩa sâu sắc thực hiện thổn thức bao tâm trạng.

Cùng Thieuhoa share TOP 55+ bài xích thơ về quê nhà, giang sơn hoặc, ý nghĩa sâu sắc tại đây nhằm sinh sống lại với những miền kí ức ko thể nào là quên chúng ta nhé !

1. TOP 10+ bài xích thơ về quê nhà hoặc, ý nghĩa

Quê mùi hương là vấn đề muôn thuở của thi đua, ca, nhạc, họa. Quê mùi hương luôn luôn cướp một tình thân quan trọng trong tâm từng người nhằm khi lưu giữ về quê nhà tao ko ngoài thổn thức viết lách nên những bài xích thơ về quê nhà hoặc, ý nghĩa sâu sắc tại đây. 

tho-ve-que-huong-01

Thơ về quê nhà hoặc, ý nghĩa

Tình Quê 

Thơ: Hà Thu

Tôi về dò la lại tuổi tác thơ

Tìm nhập câu hát ầu ơ ví dầu

Tìm về đồng ruộng nương dâu

Dòng sông bến nước cây cầu gốc đa

Tôi về dò la lại hôm qua

Hồn nhiên mộng mơ nô giỡn rong chơi

Tuổi thơ ngày ấy đâu rồi

Bao nhiêu ký ức dần dần trôi ùa về

Chẳng điểm nào là đẹp mắt vì chưng quê

Nhà giành vách lá tạm thời tủ nghèo khó nàn

Nhưng tuy nhiên nghĩa tình chứa chấp chan

Chở tủ đùm quấn cơ hàn sớt chia

Phồn hoa khu đô thị ngoài kia

Ồn ào náo sức nóng xa xăm thoát ly tình thân

Bôn tía xuôi ngược những vết bụi trần

Nửa đời nặng nề gánh vai oằn áo cơm

Về quê lòng thấy vui vẻ hơn

Tình thân ái bè chúng ta thuở còn song mươi

Tôi về dò la lại nụ cười

Bấy lâu lạc lõng chợ đời bon chen

Tôi về dò la bóng thân ái quen

Bạn ngôi trường một thuở sách đèn ngày thơ

Bạn bè một thuở ngu khờ

Về ôn kỷ niệm nhập mơ ngày nào

Nhớ quê tâm địa xuyến xao

Về nghe câu hát và ngọt ngào fake nôi

Quê mùi hương khế ngọt ven đồi

Quê mùi hương in dáng vẻ u tôi đợi đợi.

Mảnh Hồn Làng 

Thơ: Thanh Hoa

Mảnh hồn thôn nhập bà…

Là cái đình, giếng nước, gốc đa

Là đậm mòi vị dông tố Lào

Là cô Tấm, là nường tiên nhập cổ tích…

Mảnh hồn thôn nhập cha…

Là con cái trâu già nua, loại cày, loại cuốc

Là mẹ

Là con

Là khu đất đai thô cằn miền Trung nắng nóng táp.

Mảnh hồn thôn nhập mẹ…

Là khúc hát ru con cái à ơi thân ái tối khuya chén bát ngát

Là tảo tần mòn mỏi mang lại phân tử lúa mềm thơm

Là cần thiết mẫn chắt lọc mùi hương khu đất.

Mảnh hồn thôn nhập con…

Là bà

Là phụ thân, là mẹ

Là ngọt bùi củ sắn, mớ khoai

Là hương thơm các giọt mồ hôi ngai rồng ngái bên trên vai cha

Là mùi hương sữa lúa ứ bên trên lặn áo mẹ

Là làn domain authority ngăm đen kịt vì như thế nắng nóng dông tố miền Trung

Là giờ đồng hồ đặc thù “mô, bại liệt, răng, rứa”

Và con cái luôn luôn âm thầm hứa

Mãi lưu giữ miếng hồn thôn bí ẩn nhập tim!

Yêu Lắm Quê Hương Tôi

Thơ: Triệu Phú Tình

Anh yêu thương lắm yêu thương quê bản thân nhiều lắm

Những cánh đồng trải thảm rộng lớn mênh mông

Tím 6 bình bềnh bồng nổi bên trên sông

Khói phòng bếp thơm sực vương vãi nồng hương thơm rơm rạ

Từng cái chòi được lợp vì chưng cái lá

Đêm rời khỏi ngồi thả vó bắt cá tôm

Ngó xa xăm xa vài ba người eo buộc hom

Soi ếch nhái điểm đàng ngót bờ ruộng

Lòng chợt lưu giữ hương thơm mắm thơm sực cà cuống

Chấm dưa cà hoặc rau xanh muống vô cùng ngon

Mấy đứa trẻ em ngôi nhà mặt mày cười cợt tươi tắn giòn

Nhắc thuở nhỏ nhắn bản thân ton ton cũng thế

Tối rủ nhau rời khỏi đầu thôn ngồi kể

Chuyện ở ngôi trường chuyện chú rể cô dâu

Rồi thỉnh phảng phất đem đứa chêm một câu

Giọng trộn trò cười cợt rụng râu rụng rốn

Có những hôm nghịch ngợm loại trò dò la trốn

Đứa lỡ quên ngủ luôn luôn ở đụn rơm

Đứa thì đói chạy về ngôi nhà ăn cơm

Mai mới nhất cho tới lại đơm điều thưa dối

Phải bảo rằng bản thân quả thực đem lỗi

Với nông thôn với xuất xứ ông cha

Bởi tiếp tục lâu chẳng thăm hỏi lại quê nhà

Xin loại thả thiệt lòng ao ước bỏ qua.

Quê Hương

Thơ: Phú Sĩ

Quê tôi cơ đem thương yêu thả thiết

Mỗi người con điểm biền biệt ko về

Vẫn ngóng lòng điểm ấy cái giành quê

Có dáng vẻ u còn não nùng thương nhớ

Quê tôi cơ đem câu hò mãi nợ

Một điều thề thốt ngày tách bến yêu thương thương

Dù ra đi cơ hội trở bao nhiêu dặm trường

Con tim nhỏ vương vít hình bóng cũ

Quê tôi cơ những miếng đời vần vũ

Khói lam chiều ấp ủ sưởi lòng nhau

Giọt các giọt mồ hôi măn mẳn vẫn khát khao

Niềm niềm hạnh phúc đang được lên cao điểm ấy

Quê tôi cơ ngàn đời ni vẫn vậy

Vòng tay người chở che bước thơ ngây

Giờ trở lại làn tóc nhuốm color phai

Vẫn còn thấy đắm say ngàn nỗi nhớ

Quê tôi cơ nghĩa ân tình thắm nở

Bạn đời ơi dẫu năm mon đợi chờ

Một ngày về tươi tắn mãi khúc tình thơ

Lời quê u giờ đồng hồ tơ lòng giá mãi.

Tiếng Chuông Quê Hương

Thơ: Cao Tuế

Chiều ni vẫn giờ đồng hồ chuông chùa

Boong… boong… ngân vọng vang fake một vùng

Tình quê thiết tha đậm nồng

Xôn xao đứa ở, ngấm lòng người đi

Đường thôn, giếng nước, bờ tre

Tiếng chuông vang vọng hồn quê ngời ngời

Tháng năm long đong chân trời

Tiếng chuông theo gót xuyên suốt cuộc sống biệt ly

Nay phiên chuông vọng trở về

Boong… boong… thổn thức tình quê ứ trào.

Miền Quê 

Thơ: Đức Trung

Tôi âm thầm lưu giữ một miền quê

Ước mơ thăm hỏi lại quay trở lại tuổi tác thơ

Đồng xanh rớt cất cánh lả cánh cò

Hương sen lan ngát mơ mộng những chiều

Vi vu dông tố thổi sáo diều

Bóng ai như bóng u yêu thương đang được chờ?

Dòng sông, bến nước, con cái đò

Có người lữ khách hàng mặt mày bờ giới hạn chân

Xa xa xăm vọng giờ đồng hồ chuông ngân

Bờ tre cuối thôn nhập ngần giờ đồng hồ chim

Tuổi thơ thích chạy trốn tìm

Cây nhiều giếng nước còn in trăng thề

Xa rồi lưu giữ mãi miền quê

Trong tim luôn luôn nhắc quay trở lại ngày xưa…

2. Chùm thơ quê nhà cụt gọn gàng và ngọt ngào cảm xúc

Những bài xích thơ tại đây tuy rằng cụt gọn gàng tuy nhiên thường phần thâm thúy. Mỗi bài xích thơ là mối cung cấp xúc cảm và ngọt ngào nằm trong thương yêu thiết tha giành cho quê nhà yêu thương vết của anh hùng trữ tình. Sau đấy là những bài thơ về quê hương ngắn gọn gàng tuy nhiên sâu sắc lắng. Cùng cảm biến chúng ta nhé !

tho-ve-que-huong-02

Thơ về quê nhà cụt gọn

Bức Tranh Quê 

Thơ: Hà Thu

Quê mùi hương đẹp mắt mãi nhập tôi

Dòng sông mặt mày tở mặt mày bồi uốn nắn quanh

Cánh cò cất cánh lượn chòng chành

Đàn trườn gặm cỏ đồng xanh rớt mượt mà

Sáo diều nhập dông tố ngân nga

Bình yên tĩnh thanh đạm chan hòa yêu thương thương

Bức giành đẹp mắt tựa thiên đường

Hồn thơ trỗi dậy nặng nề vương vãi tình nghĩa.

Quê Hương Tôi

Thơ: Đặng Xuân Linh

Quê ngôi nhà tôi mặt hàng tre xanh rớt mát

Ruộng vườn quê thơm sực ngát mùi hương làng

Trên bản thân trâu thênh thang em hát

Trải tơ lòng dào dạt bóng trăng

Quê ngôi nhà tôi trĩu oằn phân tử lúa

Chứa tình người rộng lớn nửa dân tôi

Còn khác hoàn toàn group người nhảy múa

Quên những ngày sập giọt mồ hôi

Quê ngôi nhà tôi thuyền trôi lướt nhẹ

Trên sông lành lặn dông tố khẽ vi vu

Nắng vẹt đám sương thong manh vụt hé

Đem phù tụt xuống bồi té mùa thu

Quê ngôi nhà tôi dặt dìu thơm lễ

Chúc người em gái nhỏ tròn xoe duyên

Dặn dò la con cái nhiều tối u kể

Xây tình người, cội rễ triền miên.

Chẳng Đâu phẳng phiu Tại Quê Hương

Thơ: Thanh Bình

Chẳng đâu vì chưng ở quê hương

Cò cất cánh trực tiếp cánh, sương vương vãi sớm chiều

Thênh thang no dông tố cánh diều

Đường thôn chân sáo phiêu diêu thoả lòng.

Lửng lơ xuôi ngược dòng sản phẩm sông

Bên cơ trải thảm cánh đồng lúa xanh

Trời nhập, bầu không khí nhập lành

Vài cây cổ thụ vươn cành non tơ.

Bình minh còn ứ sương mờ

Trên búp cỏ mũm ngu ngơ đôi mắt tròn

Chim gọi chúng ta - hót véo von

Kìa đàn trẻ con ton ton nô giỡn.

Xa xa xăm thấp thông thoáng cái chùa

Khuất sau cây xanh, tư mùa ngát hương

Luôn mộc mạc, vô cùng thân ái thương

Ép nhập tiềm thức: quê nhà mặn mòi.

Quê Hương

Thơ: Đỗ Trung Quân

Quê mùi hương là gì hở mẹ

Mà giáo viên dạy dỗ cần yêu

Quê mùi hương là gì hở mẹ

Ai ra đi cũng lưu giữ nhiều.

Quê mùi hương là chùm khế ngọt

Cho con cái trèo hái từng ngày

Quê mùi hương là lối đi học

Con về rợp bướm vàng bay

Quê mùi hương là con cái diều biếc

Tuổi thơ con cái thả bên trên đồng

Quê mùi hương là con cái đò nhỏ

Êm đềm khua nước ven sông

Quê mùi hương là cầu tre nhỏ

Mẹ về nón lá nghiêng che

Là mùi hương hoa đồng cỏ nội

Bay nhập giấc mộng tối hè

Quê mùi hương là vòng đeo tay ấm

Con ở ngủ thân ái mưa đêm

Quê mùi hương là tối trăng tỏ

Hoa cau rụng white ngoài thềm

Quê mùi hương là vàng hoa bí

Là hồng tím giậu mồng tơi

Là đỏ lòm song bờ dâm bụt

Màu hoa sen white tinh nghịch khôi

Quê mùi hương từng người chỉ một

Như là duy nhất u thôi

Quê mùi hương đem ai ko lưu giữ ...

Tràng Giang 

Thơ: Huy Cận

Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp,

Con thuyền xuôi cái nước tuy vậy tuy vậy.

Thuyền về nước lại, sầu trăm ngả;

Củi một cành thô lạc bao nhiêu dòng sản phẩm.

Lơ thơ rượu cồn nhỏ dông tố vắng tanh,

Đâu giờ đồng hồ thôn xa xăm vắng vẻ chợ chiều

Nắng xuống, trời lên sâu sắc chót vót;

Sông lâu năm, trời rộng lớn, bến cô liêu.

Bèo dạt về đâu, mặt hàng nối hàng;

Xem thêm: i really regret that you haven't told me about her family

Mênh mông ko một chuyến đò ngang.

Không cầu khêu chút niềm thân thiết,

Lặng lẽ bờ xanh rớt tiếp bến bãi vàng.

Lớp lớp mây cao đùn núi bạc,

Chim nghiêng cánh nhỏ: bóng chiều tụt xuống.

Lòng quê dợn dợn vời con cái nước,

Không sương hoàng thơm cũng lưu giữ ngôi nhà.

Còn Mãi Hương Quê 

Thơ: Hiền Nhật Phương Trần

Tóc lâu năm em xõa ngang vai

Bóng quê nhà sập dặm lâu năm phía sau

Bến sông đợi một nhịp cầu

Thênh thang đồng lúa một color ngát xanh

Yêu quê tình mãi ngọt lành

Du dương khúc hát thanh thản ngân nga

Điệu hò xứ Huế vang xa

Gửi tình em với quê ngôi nhà đợi mong

Hè sang trọng phượng trổ sắc hồng

Người ơi ước hứa hẹn tình nồng ko phai!

3. Tập thơ lục chén bát về quê nhà dạt dào xúc cảm

Những bài xích thơ lục chén bát về quê nhà mượt tuy nhiên, nhiều xúc cảm tại đây tiếp tục fake chúng ta "sống" lại với những kí ức khắc sâu vào tâm trí điểm miền quê yêu thương vết, với những mon ngày của tuổi tác thơ êm ả đềm với mọi trò nghịch ngợm, trò "nghịch dại" khắc sâu vào tâm trí. Cùng share chúng ta nhé !

tho-ve-que-huong-03

Thơ lục chén bát về quê hương

Việt Nam Quê Hương Ta 

Thơ: Nguyễn Đình Thi

Việt Nam giang sơn tao ơi

Mênh mông biển lớn lúa đâu trời đẹp mắt hơn

Cánh cò cất cánh lả rập rờn

Mây lờ mờ tủ đỉnh Trường Sơn sớm chiều

Quê mùi hương biết bao nhiêu thân ái yêu

Bao nhiêu đời tiếp tục chịu đựng nhiều thương đau

Mặt người vất vả in sâu

Gái trai cũng một áo nâu nhuộm bùn

Đất nghèo khó nuôi những anh hùng

Chìm nhập tiết lửa lại vùng đứng lên

Đạp kẻ thù xuống khu đất đen

Súng gươm vứt vứt lại hiền lành như xưa

Việt Nam khu đất nắng nóng chan hoà

Hoa thơm sực ngược ngọt tư mùa trời xanh

Mắt đen kịt cô nàng long lanh

Yêu ai yêu thương trọn vẹn tấm tình thuỷ chung

Đất trăm nghề nghiệp của trăm vùng

Khách phương xa xăm cho tới quái dị dò la xem

Tay người như đem luật lệ tiên

Trên tre lá cũng mạng ngàn bài xích thơ

Nước bâng khuâng những chuyến đò

Đêm tối còn vọng câu hò Trương Chi

Đói nghèo khó nên cần phân chia ly

Xót xa xăm lòng kẻ tách quê lên đường

Ta chuồn tao lưu giữ núi rừng

Ta chuồn tao lưu giữ dòng sản phẩm sông vỗ bờ

Nhớ đồng ruộng, lưu giữ khoai ngô

Bữa cơm trắng rau xanh muống ngược cà giòn rụm...

Quê Hương

(Nguyễn Đình Huân)

Quê mùi hương là một trong giờ đồng hồ ve

Lời ru của u trưa hè à ơi

Dòng sông con cái nước lênh láng vơi

Quê mùi hương là một trong góc trời tuổi tác thơ

Quê mùi hương ngày ấy như mơ

Tôi là dương vật khờ xứng đáng yêu

Quê mùi hương là giờ đồng hồ sáo diều

Là cánh cò white chiều chiều chân đê

Quê mùi hương là phiên chợ quê

Chợ trưa ao ước u đem về bánh đa

Quê mùi hương là một trong giờ đồng hồ gà

Bình minh gáy sáng sủa ngân nga thôn làng

Quê mùi hương là cánh đồng vàng

Hương thơm sực lúa chín mênh đem trời chiều

Quê mùi hương là dáng vẻ u yêu

Áo nâu nón lá ngây ngất chuồn về

Quê mùi hương nhắc cho tới lưu giữ ghê

Ai ra đi cũng ao ước về vùng xưa

Quê mùi hương là những cơn mưa

Quê mùi hương là những mặt hàng dừa ven kinh

Quê mùi hương đem nặng nề nghĩa tình

Quê mùi hương tôi cơ đẹp mắt xinh tuyệt vời

Quê mùi hương tao này là nơi

Chôn rau xanh hạn chế rốn người ơi lưu giữ về.

Quê Hương Nỗi Nhớ

Tác giả: Hoàng Thanh Tâm

Trở về dò la cái ngôi nhà quê
Tìm hình bóng u bộn bề nắng nóng mưa
Tìm nắng nóng xuyên ngọn cây dừa
Tìm mùi hương mạ mới nhất dông tố lùa thơm sực tho
Tìm đàn trâu với con cái đò
Áo bà tía u câu hò bên trên sông
Nón lá nghiêng nắng nóng nước ròng
Miền quê nặng nhọc con cái còng con cái cua
Lục bình tím tím mùa mưa
Bồng bềnh một khúc sông khua cái chèo
Khói lên cháy phòng bếp ngôi nhà nghèo
Con gà viên tác con cái mèo quẫy đuôi
Heo gà chạy ngược chạy xuôi
Chân bùn tay lấm nụ cười cợt chân quê
Cánh cò white xóa vọng về
Ngân nga vọng cổ tư bề thiên nhiên
Đậm đà ký ức phú duyên
Xương phụ thân tiết u nhẹ nhàng hiền lành ca dao
Con cho dù biền biệt phương nào
Quê mùi hương một dạ dạt dào khó khăn nhạt.

Tình Quê

Tác fake Hoa Lục Bình

Chiều lặn nắng nóng té triền đê
Mục đồng từ tốn trở về sườn lưng trâu
Dòng sông xanh rớt ngắt một màu
Một đàn cò white kể từ đâu cất cánh về

Bình yên tĩnh một giờ chiều quê
Khói đồng tỏa khắp tối về vắng tanh tanh
Ngoài đồng cây lúa còn xanh
Chiều quê dịu dàng êm ả trong sạch biết bao

Nhìn đàn gà nhỏ gọi nhau
Mọi người đoạn việc gọi nhau rời khỏi về
Giờ phía trên tối đã và đang về
Thoảng đâu nhập dông tố tóc thề thốt thơm sực hương

Bình minh một sớm thong manh sương
Đàn trâu nhai đem ngoài vườn nhởn nhơ
Cánh cò cất cánh lạc nhập thơ
Làm mang lại tôi mãi ngơ ngẩn thân ái đồng

Con đò ở bên dưới bến sông
Hình như nó cũng mong chờ một người
Người người sẩy rả thưa cười
Đồng xanh rớt chén bát ngát thơm sực hương thơm mạ non

Tình quê một dạ sắc son
Ở điểm trở nên thị em còn lưu giữ không
Con đò bến cũ đợi mong
Hôm nào là anh cũng đợi nhìn em về.

Quê Hương Qua Lời Mẹ Kể

Tác fake Công Vinh

Con nghe Mẹ kể ngày xưa,
Quê mùi hương của Mẹ, mỗi trưa nắng hè.
Bình yên tĩnh những mái giành tủ,
Sông Thu in bóng luỹ tre ven làng.

Quê mùi hương nhị tiếng dịu dàng,
Mà sao vẫn thấy ngỡ ngàng nhập con cái.
Làm trai, chữ hiếu ko tròn
Quê Cha, đất Tổ, mỏi mòn thiệt rộng lớn.

Ngày xưa, Mẹ kể nguồn cơn,
Quê mùi hương của Mẹ, đã rộng lớn mươi đời.
Sông Thu, một thuở thiếu thời,
Chiến giành, Mẹ phải xa xăm rời quê nhà.

Miền trung chín nhớ, mười thương
Con như cánh Nhạn, lạc đường lẽ loi.
Sông Thu mặt mày lỡ, mặt mày bồi
Quê mùi hương in dấu, một đời Mẹ Cha.

Con ko về lại quê nhà,
Nên đâu biết được, đường xa xăm hoặc gần?
Lòng con cái day dứt, băn khoăn
Nữa đời tóc đã trộn dần màu sương.

Bao giờ về lại quê hương
Để coi Vĩnh Điện, An Tường là đâu?
Sông Thu xanh rớt thẫm một màu
Bãi bồi cùng những ruộng dâu, nống tằm.

Bây chừ, Mẹ đã yên tĩnh nằm
Lấy ai dìu dắt về thăm hỏi quê nhà
Đời con cái rồi cũng sẽ qua chuyện,
Quê mùi hương rồi cũng chỉ là giấc mơ.

Quê mùi hương đẹp tựa vần thơ
Sông Thu với những bến bờ thương cảm.
Dù mang lại xa xăm cách dặm trường,
Lòng con cái vẫn mãi vấn vương vãi Thu Bồn…

Lưng Tựa Ga Quê

Tác giả: Toàn Tâm Hòa

Ta về sườn lưng tựa chiều nghiêng
Thả hồn theo gót những bình yên tĩnh lạ thường
Bao năm xuôi ngược dặm đường
Nay về gom những thương cảm đong đầy

Đồng xanh rớt trực tiếp cánh cò bay
Dòng sông quê vẫn nặng nề lênh láng phù sa
Sáo diều vi vút ngân nga
Bao nhiêu âm điệu thiết thả say sưa hồn

Ta ngồi nhìn nhìn hoàng hôn
Mà lòng sao cứ thắc thỏm xuyến xao
Hương đồng dông tố nội ngọt ngào
Nhà ai sương phòng bếp quấn vào… chiều mơ!

Ta về dò la khúc ầu ơ
Ca dao của u, ngày thơ xa xăm rồi
Bước chân bổi hổi bồi hồi
Đếm từng kỷ niệm xa xăm xôi hiện nay về

Ta về sườn lưng tựa bến quê
Mơ màng trong mỗi che chở vết yêu
Lưng còng dáng vẻ u liêu xiêu
Nghiêng theo gót bóng nắng nóng cuối chiều mỏng dính manh

Ta về mặt mày cái ngôi nhà tranh
Thấy bao ký ức vờn xung quanh mặt mày mình
Bữa cơm trắng ấm cúng gia đình
Tựa nhập lòng u lặng nhìn nghẹn ngào.

Quê Hương

Tác fake Đức Trung

Quê mùi hương xa xăm cơ hội phương trời
Nỗi buồn thương lưu giữ lênh láng vơi trong tâm.
Đêm ngày không còn lưu giữ lại mong
Hướng về quê u ròng rã ròng lệ rơi..!

Nhớ chiều rời khỏi nhìn biển lớn khơi
Cánh buồm theo gót dông tố về xứ sở nào?
Quê mùi hương nhị giờ đồng hồ ngọt ngào
Đường xa xăm vạn dặm ói nao lưu giữ âm thầm.

Mẹ phụ thân xa xăm cơ hội bao năm
Ban ngày thương lưu giữ, tối ở nằm mộng.
Tuổi thơ – kỷ niệm dạt dào
Vẫn còn lênh láng ắp xuyến xao tâm trạng.

Nhớ quê tâm địa bể chồn
Mỗi phiên nhìn ngắm hoàng hôn… xa xăm ngôi nhà.
Quê mùi hương – nhị giờ đồng hồ thiết tha
Còn in ký ức mặn mòi yêu thương thương…

Tuổi thơ cắp sách cho tới trường
Lớn lên chuồn từng tư phương chân mây.
Nhớ về quê u yêu thương ơi!
Bâng khuâng lại thấy bổi hổi nhập tim.

4. Những bài xích thơ về quê nhà mang lại trẻ em mần nin thiếu nhi ý nghĩa

Những bài xích thơ về quê nhà mang lại trẻ em mần nin thiếu nhi tại đây khá cụt gọn gàng dễ nhìn đọc, dễ dàng lưu giữ, dễ dàng nằm trong. Những bài xích thơ ý nghĩa sâu sắc này nhằm mục đích dạy dỗ những nhỏ nhắn thương yêu quê nhà, giang sơn, yêu thương mái ấm gia đình, thôn thôn. Cùng share nhằm lựa chọn bài xích thơ hoặc mang lại nhỏ nhắn chúng ta nhé !

tho-ve-que-huong 3

Thơ về quê nhà mang lại trẻ em chồi non

Em Ước Mơ Làm Sở Đội Hải Quân

Tác giả: Nguyễn Thị Loạt

Đây Trường Sa
Đây Hoàng Sa
Mảnh khu đất thiêng
Hùng vĩ
Nơi tiết thịt
Của bao người
Đã té xuống
Và hy sinh
Quên thân ái mình
Để bảo vệ
Quê hương
Giữ bình yên

Em Mong Ước Cho Tổ Quốc

Tác giả: Chưa Rõ

Lớn lên
Khoác bên trên mình
Bộ áo lính
Chú hải quân
Ngày đêm
Canh gác
Vùng khu đất thiêng
Giữ bình yên
Và bảo vệ
Chủ quyền
Đất nước
Của nước Việt Nam.

Ca Ngợi Về Biển Việt Nam

Tác giả: Nguyễn Thị Loạt

Ve vẻ vè ve
Bạn nghe tôi kể
Về biển lớn quê tôi
Đẹp nhập bậc nhất
Sầm Sơn cơ mà
Xa rộng lớn tí nữa
Đố chúng ta biển lớn gì?
Bạn hãy đoán đi
Cửa Lò chúng ta nhỉ
Mời chúng ta chuồn đến
Thăm những Vịnh nào
Nha Trang, Hạ Long
Cũng đẹp mắt vô cùng
Mặt nước nhập xanh
Sóng vỗ rì rào
Ngày tối ở đó
Người dân bắt cá
Tôm, cua, cá, mực
Cùng nhiều hải sản
Cho tất cả chúng ta ăn
Khỏe mạnh rộng lớn nhanh
Thông minh, học tập xuất sắc.

Quê Em Vùng Biển

Tác giả: Chưa Rõ

“Quê em ở vùng biển lớn.
Phong cảnh quan vô nằm trong.
Nước biển lớn xanh rớt mênh mông.
Sóng xô tràn bến bãi cát.
Sớm ngày vang giờ đồng hồ hát.
Từng đoàn thuyền rời khỏi khơi.
Chiều ngả bóng mặt mày trời.
Thuyền về lênh láng ắp cá.
Quê em nhiều đẹp mắt quá!
Em thiết tha yêu thương quê.”

Quê Hương

Tác giả: Chưa Rõ

Quê mùi hương là gì hở mẹ
Mà giáo viên dạy dỗ cần yêu
Quê mùi hương là gì hở mẹ
Ai ra đi cũng lưu giữ nhiều
Quê mùi hương là chùm khế ngọt
Cho con cái trèo hái từng ngày
Quê mùi hương là lối đi học
Con về rợp bướm vàng bay
Quê mùi hương là con cái diều biếc
Tuổi thơ con cái thả bên trên đồng
Quê mùi hương là con cái đò nhỏ
Êm đềm khua nước ven sông…”

Vẽ Quê Hương

Sáng tác: Định Hải

“Bút chì xanh rớt đỏ
Em gọt nhị đầu
Em demo nhị màu
Xanh tươi tắn, đỏ lòm thắm
Em vẽ thôn xóm
Tre xanh rớt, lúa xanh
Sông máng lượn quanh
Một dòng sản phẩm xanh rớt mát
Trời mây chén bát ngát
Xanh ngắt mùa thu
Xanh color ước mơ…

Em xoay đầu đỏ
Vẽ ngôi nhà em ở
Ngói mới nhất đỏ lòm tươi
Trường học tập bên trên đồi
Em tô đỏ lòm thắm
Cây gạo đầu xóm
Hoa nở chói ngời
A, nắng nóng lên rồi
Lá cờ Tổ quốc
Bay thân ái trời xanh…

Chị ơi bức tranh
Quê tao đẹp mắt quá!”

Quê Tôi

Sáng tác: Sưu tầm

“Ai về cù lao
Biển xanh rớt tươi tắn thắm
Cỏ cây cối mượt
Dịu dàng thân ái quen
Đẹp lắm quê ta
Em ơi hãy đến
Góc phố nhỏ nhoi
Hoàng thơm đẹp mắt lắm.

In sâu sắc ký ức
Không thể nào là mất
Là tình quê hương
Mãi lưu giữ xa xăm xăm
Năm nao còn giặc
Ong cho tới từng bầy
Phải chăng như tiếng
Quân oán hét la.
Rồi sau từng trận
Sang vì chưng chiến địa
Tiêu khử cả đàn
Un nhập tiết lửa
Vùng quê anh dũng
Xưa ni vẫn thế.”

>>>Xem thêm: Tuyển tập dượt thơ mang lại nhỏ nhắn mần nin thiếu nhi hoặc gom cách tân và phát triển trí nhớ

5. Chùm thơ viết lách về nỗi lưu giữ quê nhà đặc sắc

Xa quê ai ko đem nhập bản thân nỗi lưu giữ quê domain authority diết. Nhớ những ngày êm ả đềm nằm trong chúng ta xua đuổi bướm, bắt chim, lưu giữ những chiều nằm trong lũ chúng ta tắm non, reo hò bên trên dòng sản phẩm sông quê êm ả đềm, lưu giữ cái ngôi nhà giành, lưu giữ gốc nhiều đầu thôn, lưu giữ những cánh đồng lúa trực tiếp cánh cò cất cánh .... Những nỗi lưu giữ này đã được gửi gắm qua chuyện những bài xích về nỗi lưu giữ quê nhà hoặc tại đây.

tho-ve-que-huong-05

Thơ về nỗi lưu giữ quê nhà cảm động

Nhớ Quê

Tác giả: Trần Thiên Lý

Chia tay cảnh quê nghèo khó thuở ấy
Chuyến đò chiều biết bao nhiêu vấn vương
Xa rồi lại lưu giữ người thương
Dáng gầy guộc của u mặt mày đàng ngóng theo

Nhớ giọt nắng nóng vắt treo bờ dậu
Bóng hoàng thơm lưu lại mặt hàng tre
Sáo ai réo rắt trưa hè
Cánh diều đón dông tố, chú ve sầu đi dạo đàn

Trăng nghiêng xuống ghé giàn thiên lý
Đón mùi hương nồng thiện chí gì đây?
Dịu dàng bướm lượn ong say
Quê mùi hương, nỗi lưu giữ đem ngày nào là vơi

Con chuồn miết phương trời cơ hội biệt
Đường mưu mẹo sinh mới nhất biết gian dối nan
Nhớ quê, lưu giữ thôn lưu giữ làng
Công phụ thân, nghĩa u mênh đem khu đất trời

Nhớ dòng sông nhỏ, đò ơi!
Nhớ câu ví dặm cả đời nặng nề đem.

Nhớ Quê

Tác giả: Lãng Du Khách

Xa quê nỗi lưu giữ thiết tha
Vườn cây ao cá nếp ngôi nhà thân ái yêu
Bờ tre ruộng lúa sáo diều
Sương giăng lờ mờ ảo lam chiều sương bay

Quê mùi hương thương lưu giữ lắt lay
Nơi thời thơ ấu bao ngày nuôi ta
Quê mùi hương xứ sở sinh ra
Nhà giành vách lá giờ đồng hồ gà gáy trưa

Kẽo cọt giờ đồng hồ võng đong đưa
Trời xanh rớt mây white rặng dừa lao xao
Trưa hè hóng non cầu ao
Đọng nhập tâm cẩn và ngọt ngào u ru

Triền đê giờ đồng hồ sáo vi vu
Đồng quê xanh rớt thắm lúa thu trổ cờ
Nơi tao nuôi chăm sóc ước mơ
Nơi tao lẫm chẫm ngơ ngẩn trước đời

Ta vì như thế cuộc sống đời thường xa xăm rời
Nhà giành cái lá cuộc sống bôn ba
Buồn vui vẻ đều lưu giữ quê nhà
Nhớ canh rau xanh muống lưu giữ cà dầm tương

Giờ phía trên cuộc sống đời thường vô thường
Quê mùi hương nhị giờ đồng hồ thương cảm đong đầy
Ta mặc dù có từng cơ đây
Không gì hoàn toàn có thể lấp lênh láng NHỚ QUÊ.

Nỗi Niềm Người Xa Quê

Tác giả: Nguyễn Quang Định

Bao năm bươn chải ngược xuôi
Tháng ngày vất vả xứ người dò la ăn
Đêm tối lệ ẩm mi tràn
Cơm người, nước đôi mắt hoà chan cõi lòng.

Lúc trước, con cái luôn luôn ước mong
Lớn thời gian nhanh nhằm bay ngoài lòng u thôi
Tự bởi, cất cánh nhảy với đời
Làm việc mình yêu thích, cho tới điểm bản thân cần thiết.

Tự bản thân đỡ đần bạn dạng thân
Quyết tấp tểnh từng việc chẳng cần thiết ai lo
Ôi… sao loại tuổi tác ấu thơ
Hồn nhiên mong ước đợi đợi rộng lớn thời gian nhanh.

Bây giờ con cái tiếp tục trưởng thành
Giữa loại xã hội mỏng dính manh tình người
Bon chen, cãm bậy cuộc đời
Với nhiều sóng dông tố biển lớn khơi muôn trùng.

Mình con cái nhỏ nhỏ nhắn, mông lung
Sợ ko vừa đủ sức vượt lên trên trùng dương kia
Làm về trằn trọc tối khuya
Nhớ ngôi nhà, nước đôi mắt váy đầm đìa gối chăn.

Làm mướn kiếp sinh sống gian dối truân
Chỉ ao ước số phận xoay vần tuy nhiên thôi
Con còn ngu lắm u ơi
Giờ con cái chỉ ước về thời thơ ấu.

Tìm Về Đất Mẹ

Tác giả: Hoàng Thanh Tâm

À ơi cơn dông tố ở đâu
Giấu nhập giấc mộng phủ color giấc mơ
Hoàng thơm cuối bến bãi ngẩn ngơ
Êm đềm khúc hát trẻ em thơ nằm trong lòng

À ơi loại cá bên dưới đồng
Con gà viên tác lòng vòng xung quanh sân
Hàng dừa những vết bụi chuối bâng khuâng
Khóm ngò giàn mướp bao phiên trổ bông

Luống cải chẳng kịp trổ ngồng
Mẹ hái thoăn thoắt băng đồng chợ xa
Lúa đoạn nối tiếp dưa cà
Mỗi mùa từng sắc xung quanh nhà xanh rớt tươi

Bữa cơm trắng canh cá rau xanh mùi
Dĩa rau xanh chén mắm ngậm ngùi tình quê
Nước ròng rã lại rộng lớn bờ đê
Con sông bao nhiêu khúc lối về như in

Nhớ phụ thân u sinh sống một mình
Cả đàn con cái con cháu mưu mẹo sinh xứ người
Con thèm như trẻ em lên mười
Lon ton giăng nắng nóng nụ cười cợt chon von

Đất nghèo khó nghĩa tình sắc son
Đậm đà hóa học phác hoạ vuông tròn xoe thủy chung
Tháng chục lũ cho tới rưng rưng
Mênh mông nước nổi cá từng đàn bơi

Phù tụt xuống mặt mày lỡ mặt mày bồi
Tình người bám khu đất một điều xung khắc ghi
Khi nào là mỏi cánh thiên di
Tìm về khu đất u như khi ra đời.

Nỗi Niềm Người Viễn Xứ

Tác giả: Đặng Minh Mai

Nhìn mây trôi khuất chân trời
Dạt dào nỗi lưu giữ nghịch ngợm vơi quê nhà
Con chuồn cách trở phương xa
Xứ người con cái thiếu hụt đậm tuy nhiên tình quê

Ơn phụ thân nghĩa u tràn trề
Khắc sâu sắc nhập dạ bóng quê nhà mình
Thầm ao ước ngày đẹp mắt nắng nóng xinh
Con về ôm trọn vẹn tình nghĩa u cha

Hoàng thơm nhường nhịn địa điểm chiều tà
Dâng trào nỗi lưu giữ xót xa xăm tim buồn
Sông sâu sắc nhờ đem suối nguồn
Đạo con cái ko trọn vẹn nỗi sầu nào là hơn?

Tạc lòng ghi lưu giữ công ơn
Tình phụ thân nghĩa u to hơn mây trời
Nhớ sao giờ đồng hồ u ru hời
Giọng trầm phụ thân phát âm những điều thơ hay

Dẫu mang lại xa xăm cơ hội chân mây
Xứ người con cái vẫn hôm mai lưu giữ quê!

Nhớ Cơm Quê

Tác giả: Hoa Cúc Tím

Chiều chiều khói tỏa mùi rơm
Bàn tay mẹ nấu bữa cơm trắng quê mùa
Mồng tơi, rau xanh đắng, canh cua
Tép rang, cà pháo muối chua ăn kèm.

Cá nẹp kho với quả sung
Thơm lừng lối xóm ra đi nhớ nhiều
Cơm được mẹ nấu bằng niêu
Gạo mùa chiêm mới nức chiều miền quê.

Mâm cơm trắng đâu có gì nhiều
Mà sao ấm áp cả đời khó quên
Mẹ phụ thân yêu thương mến kề bên
Trong mơ vẫn thấy hiện thị rõ ràng.

Một chiều đông đúc lạnh ngỡ ngàng
Cơm quê nhớ quá, khẽ khàng làm thơ
Nhớ tuổi tác thơ cho tới ngẩn ngơ
Ước gì quay về như mơ một phiên.

6. Tập thơ về biển lớn hòn đảo quê nhà vô cùng hay

Hãy dành riêng thời hạn lắng lòng nằm trong chùm thơ hoặc viết lách về biển lớn hòn đảo quê nhà tại đây để sở hữu thêm thắt nhiều xúc cảm khó khăn nhạt, thông qua đó thêm thắt yêu thương quê nhà biển lớn hòn đảo, thêm thắt kiêu hãnh về vẻ nhiều đẹp mắt của quê nhà, biển lớn hòn đảo Tổ Quốc.

tho-ve-que-huong-06

Thơ hoặc về biển lớn hòn đảo quê hương

Lời Biển Gọi...

Thơ Vũ Hùng Việt

Ai nghe chăng giờ đồng hồ than thở của biển lớn.
Mang uất hờn sóng dông tố thân ái trùng khơi.
Như khẽ gọi đàn con cái mau thức tỉnh.
Đừng say nồng vì chưng những giấc nằm mộng..

AI nghe chăng giờ đồng hồ thét gào của biển lớn.
Nổi niềm tây thổn thức của quê nhà.
Ngàn hòn đảo nhỏ bao niềm thương nỗi lưu giữ.
Mong đàn con cái vào cụ thể từng phút từng ngày một.

Lời biển lớn gọi đó là điều u gọi.
Đàn con cái ơi,hãy lấy không còn tình thương
Chắc tay súng lưu giữ bình yên tĩnh biển lớn hòn đảo.
Là tiết xương là núm ruột quê nhà.

Ai đem nghe chăng điều ru của biển lớn.
Mặn nồng mùi hương muối hạt,bóng non dừa xanh rớt.
Hãy bên nhau lưu giữ biển lớn hòn đảo lành mạnh.
Thuyền lũ lượt cập bờ vùng lênh láng cá.

Ai nghe chăng với giờ đồng hồ lòng biển lớn gọi.
Quân xâm chiếm đang được dày xéo biển lớn khơi.
Máu dân tôi đã sập hởi người ơi.
Đoàn kết lại đồng lòng nằm trong lưu giữ biển lớn.

Tình Yêu Biển Đảo

Tác giả: Gió Phương Nam

Em đứng điểm phía trên bên trên quần đảo ngọc
Phú Quốc ơi tiếp tục đẹp mắt lại giàu
mặc mang lại dông tố chiều sóng vỗ lao xao
từng song chim nhạn lượn cất cánh ôm sóng bạc

Em đem nghe chăng điểm dòng sản phẩm suối hát
ai tạc tuy nhiên nên tên thường gọi Suối Tranh
để tao đắm bản thân như hòn đá nhỏ
nghe mãi điều ru của biển lớn quê mình

Anh fake em lên đống hoa mộng
hái sim rừng bên trên khu đất hòn đảo chiều qua
tim tím đống hoang toàng bài xích thơ xưa đó
uống sườn lưng chén con nước đi tìm kiếm người xa

Anh trao em vòng đeo tay thêm thắt ngọc
như va nhập kim cương của đại dương
để tương lai cho dù xa xăm vẫn nhớ
lính biên chống canh phòng quê hương

Anh hãy là biển lớn nhé
em xin xỏ thực hiện hòn đảo thôi
vì thương yêu ngàn năm muôn thuở
biển vẫn mênh mông ôm hòn đảo nhập lòng.

Biển Đảo Và Em

Tác giả: Nguyễn Cao Quốc Hùng

Chiều xuân nhìn áng mây trôi
Yêu người thưở ấy bổi hổi lưu giữ nhung
Én cất cánh dò la chúng ta bên trên rừng
Rủ đàn dang cánh lâng lâng thân ái trời

Bâng khuâng len lách hồn tôi
Đại dương nước biếc ko lờ mờ còn đây
Đảo xưa kỷ niệm vơi đầy
Long lanh sóng bạc mê man đầu thuyền

Tiễn fake tháng ngày khó khăn quên
Ngậm ngùi quá khứ một miền tiếp tục qua
Trăng lên rải ánh bao la
Dừa nghiêng xoã tóc khêu ma mãnh bên trên đồi

Biển còn ngóng trông một người
Mắt nhìn tinh nghịch tú xa xăm xôi ngân hà
Đẹp sao hình dáng ngọc ngà
Bước chân bên trên cát thướt thả bến bãi dài

Sóng xô quấn cảnh mây bay
Núi rừng sương phủ say say cuộc tình
Du dương tháng ngày song mình
Trăng soi biển lớn vắng tanh lung linh sao trời

Nhớ sao ngàn dặm trùng khơi
Lênh đênh một phía tứ thời mênh mông
Đêm xuân mơ cho tới má hồng
Biển xanh rớt hòn đảo lặng bềnh bồng nước non

Mơ Về Biển Đảo

Tác giả: Tạ Thăng Hùng

Từ lục địa em mơ về điểm anh
Là mơ về xa khơi xa xăm xôi lắm
Nơi biển lớn biếc mênh mông ngàn con cái sóng
Anh canh trời canh biển lớn hòn đảo quê nhà.

Khi biển lớn trời thăm hỏi thẳm một color xanh
Hay bão tố phong tía về dữ dội
Anh vẫn bám biển lớn trời nằm trong đồng đội
Chẳng quân thù nào là ngăn nổi anh đâu.

Anh lưu giữ trời cao, biển lớn rộng lớn, biển lớn sâu
Bằng hăng hái lòng tình nhân tổ quốc
Với ngược tim tự do trong tâm ngực
Yêu tự tại chẳng kinh sợ quân thù nào là.

Nếu hung hăng bọn chúng bạt mạng lĩnh tiến bộ vào
Ta tiếp tục tiến công như Bạch Đằng xưa ấy
Ta tiếp tục tiến công mang lại chìm sâu sắc xuống đáy
Dưới color cờ tổ quốc đỏ lòm tung cất cánh.

Em mơ thấy anh nở nụ cười cợt tươi
Rồi gửi về em qua chuyện từng con cái sóng
Em có được là thương yêu cháy bỏng
Của chiến sĩ xa xăm ngôi nhà lưu giữ biển lớn hòn đảo quê nhà.

Em ước gì được rời khỏi đấy nằm trong anh
Canh biển lớn hòn đảo tựa như các người chiến sĩ trẻ
Ôi tổ quốc còn gì vui vẻ rộng lớn thế
Ta gọi thương hiệu người nhập cả những giấc mơ.

Biển Gọi

Tác giả: Thiện Hoàng Văn

Chưa lúc nào biển lớn tiếng ồn ào cho tới thế
Tiếng sóng về kể từ bờ đá ngôi trường sa
Bão kể từ đâu ủ niềm mơ ước tai họa
Làm hoang toàng mang về cả địa cầu

Hạt muối hạt đậm, loại cá câu đắng chát
Là các giọt mồ hôi, là xương tiết thịt da
Từ phân tử cát, dải sinh vật biển bến bãi đá
Còn hằn nguyên vẹn vết tích ông, cha

Biển hòn đảo gọi những người con Bách Việt
Từ từng muôn phương công cộng phía dò la về
Rèn trí năng, đúc điều thề thốt son sắt
Hóa lũy trở nên đồng lưu giữ biển lớn quê nhà.

Trường Sa Ước Hẹn

Tác giả: Bùi Nhất Nam

Ta bắt gặp nhau thân ái trời xuân dông tố lộng.
Mình hò hẹn, cây cỏ rộn rã vui vẻ.
Mây phân phất, hoa nắng nóng nở xinh tươi tắn.
Gió mang về, mùi hương thương yêu ngát.

Ta yêu thương nhau thân ái biển lớn trời dào dạt.
Biển ru tình, ngất ngây ngỏ điều thương.
Đôi chim báo bão, e lệ mạng uyên ương.
Cơn sóng biển lớn, say men tình bến nằm mê.

Ta hứa hẹn nhau thân ái trời yên tĩnh dông tố lặng.
Hạm group Tàu, sạch sẽ bóng hòn đảo Trường Sa.
Trả bình yên tĩnh, mang lại biển lớn hòn đảo quê ngôi nhà.
Lòng bầy phới, tình tao nồng duyên thắm.

Tình Anh Lính Đảo

Tác giả: YÊU THOÁNG QUA

Có những khi phong tía dông tố bão
Giữa trùng khơi biển lớn hòn đảo sóng ngầm
Vẫn ghì vững chãi hồn tâm
Lướt qua chuyện toàn bộ thăng trầm nguy cấp nan

Người đồng chí vô vàn dũng cảm
Chí ý chí chẳng dám thở than
Vì dân sinh sống bị tiêu diệt đâu màn
Câu thề thốt oanh yến hợp ý tan cần đành

Gác lại niềm mơ ước xanh rớt ông chồng vợ
Anh lên đàng trả nợ nước non
Quê phụ thân khu đất u đem còn
Duyên bản thân tiếp tục đặng Fe son ngàn đời

Chính lẽ cơ nào là vơi suy nghĩ
Giữ yên tĩnh bờ tấp tểnh lý an gia
Mai cơ quay về một nhà
Kết tình tình nghĩa nhị tao kiếp này.
13/2/2018

Trên phía trên, Thieuhoa tiếp tục share nằm trong quý độc giả yêu thương thơ TOP 55+ bài xích thơ về quê nhà, giang sơn hoặc, ý nghĩa sâu sắc. Hi vọng, sau khoản thời gian share nằm trong chùm thơ hoặc bên trên phía trên bạn đã sở hữu thêm thắt nhiều mối cung cấp xúc cảm khó khăn nhạt. Cảm ơn chúng ta tiếp tục sát cánh nằm trong nội dung bài viết ! Hẹn tái ngộ cac chúng ta trong mỗi nội dung bài viết sau !

>>>Xem thêm: Thơ ngày hè - chùm thơ hoặc về ngày hạ tan chảy từng cảm xúc

Xem thêm: cách đăng nhập zalo trên máy tính

Bạn đem lý tưởng nội dung bài viết này?